It’s a common sense, when you understand it enough…
Tháng Năm 1, 2013 § Để lại phản hồi
It’s not exaggerating when somebody say: “When I have love, I am not afraid of death”
We are the wild youth – Khánh Linh
Tháng Tư 24, 2013 § Để lại phản hồi
Hôm trước thấy báo đài rộ lên vụ em Đỗ Nhật Nam, rồi vụ các em học sinh xé đề cương Sử vì không thi tốt nghiệp, mình lại nhớ ra mấy chuyện để kể.
Hồi cấp 2, mình có cô bạn thân rất thích môn Sinh học. Cô bé đọc Thuyết tiến hoá từ năm lớp 7, mặc dù nhiều đoạn chẳng hiểu gì.
Điều duy nhất cần làm trong hiện tại và tương lai
Tháng Tư 15, 2013 § Để lại phản hồi
Ngừng đọc tin tức.
News is bad for your health. It leads to fear and aggression, and hinders your creativity and ability to think deeply. The solution? Stop consuming it altogether
That’s what my memories told me
Tháng Tư 2, 2013 § Để lại phản hồi

Nhớ như in hồi năm nhất Đại học, có quen một cô bạn rất dễ thương. Cười suốt, nói suốt. Tóc đen, dài ngang lưng, mắt to, cái tên nghe cũng như hoa.
Hồi lớp 9 lớp 10 gì đó cũng biết cô bạn ấy qua một đứa bạn thân khác. Chả liên quan gì đến nhau nhưng cứ thích nói chuyện với cô bé ấy vì thấy có gì đấy rất vui, rất nhẹ nhàng. Nói 1 câu là cười 1 câu. Làm cho trái tiêm mình cũng vui theo.
Mà mình thì thích những người vẽ đẹp và yêu nghệ thuật, haha.
Xong còn kiểu mấy hôm nhớ lang thang quanh khu vực Nhà Thờ chỉ 2 đứa ngồi với nhau nói chuyện rất vui.
Rồi nhớ mấy hôm về nhà đứa bạn khác, lên tầng thượng, xé mực với cá ăn. Kiểu nướng cồn. Xong nhìn trời nhoạt nhà dần, lấp lánh ánh đèn phía xa. Ngồi hát và đùa nhau rồi cười ầm ĩ hết cả khu đó lên. Trời thì đã tối đen mà ánh mắt của những “đứa trẻ” 18 19 tuổi vẫn hấp háy, sáng lên vì được cười đùa, tay với tay, chân với chân, khuôn mặt với khuôn mặt.
Chẳng bao giờ quên được.
Sau đấy có chuyện ko hay xảy ra. Vì thương cô bạn đó, mình nghỉ chơi với đứa làm bạn mình buồn, tỏ thái độ với nó. Inbox nói nó là tại sao mày tệ thế, mày lừa dối bạn tao.
Tận bây giờ nếu có hỏi chắc mình vẫn nhớ cô bạn ấy.
Vì có những lúc buồn và tuyệt vọng vô cùng vẫn nhớ đến cô bé có mái tóc dài và nụ cười mong manh như vỡ.
Đã từng tự hứa là coi như chị em và bảo vệ cô bé đó ko để cho ai làm nó buồn. Vì nó cả tin và nhiều lúc ngốc nghếch.
Đã từng nghe những đứa khác nói xấu bạn mình, rằng sao nó thế nọ, nó thế kia. Mình ko nói gì, chỉ quay sang cô bạn và bảo “Mày như con chim hót líu lo, giận mày làm gì”.
Ờ thì đến bây giờ vẫn cứ thế. Cho dù có nhiều chuyện buồn khác xen ngang.
Chỉ là…
When people grow up, they grow apart.
Giờ cô bé ấy đã có người bên cạnh bảo vệ che chở. Mình cũng yên tâm, và thôi không ngoái lại nữa. Thôi ko can thiệp vào cuộc sống của nó.
Những chuyện khác, mình đã quên sạch. Quên theo nghĩa đen. Nhưng mà này, hôm trước đọc ở đâu đó được cái này
“Mình thích bài 1973 của James Blunt. Bài này về cơ bản có nội dung như sau: “Dù thời gian qua đi, anh vẫn sẽ mãi ở cùng em trong quán bar của năm 1973 ấy” (hát là nái tin, xé vừn-tì thờ riiii). Nghe rất là có hơi hướng văn học Nhật Bản.
Thỉnh thoảng, con người ta sẽ chết ở một thời điểm nào đó trong quá khứ. Đại khái là không lớn nữa. Đầu óc không hấp thụ cảm xúc nhiều như trước nữa, phần sau của quãng đời chỉ sống gần như phản xạ thôi. Chủ yếu lôi ký ức của giai đoạn trước 1973 (giả dụ) ra ăn dần. Mất khái niệm về thời gian.
Như có đứa bỏ mẹ nào đã comment rất thông minh dưới clip: “Tớ sinh ra từ hồi năm 2054 và tớ rất thích bài này”.
Ai qua tuổi thanh niên cũng có một cái mốc như thế, mình thề. Chỉ có điều nó đậm hay nhạt, và có nhớ đến hay không thôi.“
Bác ơi…
Tháng Một 28, 2013 § Để lại phản hồi
Bác là người hiền nhất cháu từng gặp. Cháu vô tâm quá. Từ hồi vào Đại học đến giờ cháu chưa đi thăm bác lần nào. Hôm nay nghe tin bác mất cháu thấy trống rỗng quá.
Kỷ niệm ko nhiều nhưng cháu ko đành lòng mà viết ra đây được. Thôi cháu cứ giữ trong lòng.
Bác ra đi, cháu lại nhớ bài thơ này:
“Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”
Dịch:
“Xuân ruổi trăm hoa rụng
Xuân đến trăm hoa cười
Trước mắt việc đi mãi
Trên đầu già đến rồi
Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai”
Bác bảo cháu sẽ còn tiến xa. Cháu biết, cháu sẽ ko phụ bác đâu. Cháu có thể không giỏi, nhưng cháu sẽ cố gắng làm người tốt, làm người có ích.
Cháu nhớ bác vô cùng.
‘Dance me to the end of Love’
Tháng Mười Hai 15, 2012 § Để lại phản hồi
Định post từ hôm qua vì nghe lại thấy thích quá, nhưng giờ mới nhớ ra.
Theo giới thiệu của blog Khoa học máy tính:
“…là tuyệt tác của Leonard Cohen. Nhạc phẩm viết về Holocaust, về các bộ tứ đàn dây Do Thái phải biểu diễn trong trại tập trung khi mà bạn bè từng người từng người bước vào lò thiêu. ‘Dance me to your beauty with the burning violin’.”
Sáng mắt nhắm mắt mở check tin trên mạng. Thấy vụ xả súng. Qủa thực không biết bao giờ con người mới ngừng bạo lực và gây ra tang tóc mất mát không bù được cho nhau đến thế này. Mất mát ở đâu cũng là mất mát.
Nhân loại ơi, tại sao?
“Tự sự”
Tháng Mười Hai 14, 2012 § Để lại phản hồi
”Dù đục, dù trong con sông vẫn chảy
Dù cao, dù thấp cây lá vẫn xanh
Dù kẻ phàm tục hay kẻ tu hành
Đều phải sống từ những điều rất nhỏ.
Ta hay chê cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn tự trong tâm?
Đất ôm cho những hạt nảy mầm
Nhưng chồi tự vươn lên tìm ánh sáng.
Nếu tất cả đường đời đều trơn láng
Thì chắc gì, TA NHẬN RA TA ?
Ai trong đời cũng có thể tiến xa
Nếu có khả năng tự mình đứng dậy
Hạnh phúc như bầu trời này vậy
Đâu chỉ để dành cho một riêng ai.”
Tự sự – Lưu Quang Vũ
Vẫn bị ám ảnh câu này
“Ta hay chê cuộc đời méo mó
Sao ta không tròn tự trong tâm?”
Uh, tiếc là bao người xung quanh mình, ngay cả mình, cũng chưa làm được. Mình cũng rời xa con người là vì lẽ đó
Vì chán nản nghe những lời than khổ của họ, mà họ đâu biết chính họ mới là nguyên nhân gây ra việc đó?
