A small note
Tháng Mười Hai 17th, 2011 § Để lại phản hồi
Cuộc đời luôn có những bất ngờ, và thật ngạc nhiên là điều đó luôn đủ để làm cho con người ta trưởng thành, nó không quá nhiều hay quá ít – mà nó luôn xứng đáng với những gì ta đã làm. Nhiều lúc, ta sẽ thấy tại sao cuộc đời quá khó khăn, quá khắc nghiệt ? Không, đó chỉ là nhân quả mà mình phải gánh chịu (hoặc xứng đáng) từ những gì mình nghĩ hay làm trước đó.
Nhiều khi cảm thấy mình được nuông chiều quá. Lắm khi có những trái ngang, dù chỉ là rất nhỏ, cũng sẵn sàng phản ứng gay gắt hay la lối om sòm. Ngược lại khi có một chút vui vẻ, một tẹo thành công là lại ngủ vùi trong cái hạnh phúc đó mà quên mất rằng mình còn phải cố gắng gấp vạn lần người khác.
Bởi vì mình là một đứa trẻ quen đc chiều, nhưng con đường mình chọn lại là con đường vô cùng khó khăn. Có thể vẫn còn sướng chán so với nhiều người, nhưng nó đòi hỏi ở mình là cả một sự hy sinh. Hy sinh và oằn mình để thay đổi, trở thành một con người biết thông cảm cho người khác, biết lắng nghe, nói ít đi và sống có trách nhiệm hơn.
Cũng may là đời vẫn còn đẹp.
inner peace
Tháng Mười Một 23rd, 2011 § Để lại phản hồi
Absent for a long time.
*Find a better world in a better way, not in facebook, internet, but more in real life, true friends, family, my lover, music, story, and other personal hobbies*
Why don’t you find yourself just by yourself and never involved in anybody else whom you think is more important than the true important things mentioned above ?
C’est la vie
Tháng Mười 12th, 2011 § 2 phản hồi
Lâu quá rồi ko viết tẹo gì trên này.
Cũng lâu quá rồi, công việc, rồi khó khăn làm cho con người ta quên bẵng đi mình đang hít thở, mình vẫn đang đứng đây, đang đi trên con đường thời gian chỉ một chiều đi mà không cách gì quay lại.
Để ý là chỉ khi nào mình mệt mỏi, hay muốn nghỉ ngơi, hay muốn rời xa cái chốn lắm bụi ít không khí này là mình lại vào đây viết lách một tí. Mình coi việc viết là tự tắm lại cho sạch tâm hồn mình.
Nhiều khi có những việc không nằm trong ý muốn cứ liên tiếp rơi xuống đầu làm mình choáng váng, chẳng kịp đứng dậy mà nhìn xem có những chuyện gì đang xảy ra nữa. Xấu hơn thì chắc là ngất tại chỗ một thời gian thật dài.
Đúng là bài học lớn nhất của cuộc đời là biết cách buông bỏ. “Đứng dậy bỏ đi”. Chỉ giữ lại những gì đáng giữ, cho nhẹ lòng.
Vấn đề là nhiều thứ mình ko muốn, cũng ko thích, nhưng sao lại cứ nghĩ về nó. Muốn thanh thản cũng khó.
Cuộc sống nó là vậy đấy. Chẳng thế nào biết được. Chẳng thế nào chọn được. Chỉ có làm những gì ở hiện tại mà mình nghĩ là đúng. Vậy thôi. Sống thì tốt nhất đừng hối tiếc nhiều. Trách mình thì cứ trách, nhưng đừng hối hận.
Lắm lúc cứ muốn già đi thêm vài chục tuổi nữa, nằm ườn nhìn ngày trôi đi mà không lo sợ về thời gian. Chính ra còn trẻ còn nhiều thời gian lại hay sợ mất đi. Chứ già rồi, chẳng thấy mấy ai lo lắng về nó cả.
Cuộc sống thì có những lúc đầy vơi. Như là đi đường thi thoảng hụt hố, chuyện thường. Cũng hơi hẫng thật, đôi khi tàn nhẫn như bị gáo nước lạnh vào mặt. Nhưng mà phải deal with it. That’s life.
Thôi thì đành “bước đi và lấp đầy những lúc vơi”.
Nghỉ đi, rồi lại tiếp tục sống.
Tản mạn nhân buổi chiều nắng đẹp(*)
Tháng Bảy 2nd, 2011 § 1 phản hồi
(*)Bài viết của một người đặc biệt, rất đặc biệt với mình.
Tản mạn một chiều nắng quê hương.
Nghe Hương Ngọc Lan và nhớ về ngày xưa, về bạn bè, về mọi điều đến và đi trong cuộc đời.
Ngày xưa, cái ngày bé thơ dại, phàm là con người ai cũng muốn có bạn bè, và cái cách kết bạn hồi xưa cũng thật lạ lùng, đó là ruột gan có bao nhiêu thì bốc phét hết ra ngoài, tỏ ra hơn người, để được kính nể, yêu mến. Và bây giờ lớn ngạc nhiên thấy vẫn có bao nhiêu người lớn vẫn làm như ngày bé, để được công nhận.
Hữu xạ tự nhiên hương.
Sau bao nhiêu năm chơi trội, mình nhận ra một điều: con người là giống loài kì diệu, nếu bạn ngon, họ sẽ tự biết bạn ngon, còn nếu bạn dở, thì tự nhiên sẽ bốc mùi thôi, chẳng làm sao khác đi được. Thế nên, dù sao, vẫn tự nhủ với mình nên sống trong lành, nhẹ nhàng và ngọt ngào.
Nhỏ cứ tưởng chỉ có người tốt, người xấu, tưởng thế giới chỉ có 0-1.
Lớn thêm chút nữa mới nhận ra, con người thật phức tạp, có những người thích lắng nghe những giai điệu thần tiên của thế gian, nhưng khi bừng tỉnh khỏi giấc mộng êm, thì lại quay lại thô lỗ vô cùng.
Con người luôn tỏ ra trân quý cái đẹp, bảo bọc và nâng niu, nhưng đến cái đẹp của thực tại, những lời yêu thương, quan tâm, những cái ôm hôn thật chặt thì lại tỏ ra dè bỉu, thì đã sống thật với bản thân chăng?
Con người ơi, đã bao giờ ngồi lặng lẽ, ngắm ngía thế gian của chính mình, xoay vần và chảy mãi mãi mãi, như dòng sông bất tận, để mỗi lần như thế lại nhận ra mình thật may mắn, vì có tất cả trong tay. Xin hãy ôm mãi trong tay những gì đang có, và để quá khứ trôi đi, về với thời gian.
Con người ơi, nắng ngoài kia đẹp lắm lắm lắm, vui sống và hãy hạnh phúc cho mỗi giây còn được hít thở trên thế gian. chẳng gì đẹp hơn sự sống. Sao không bỏ ra thêm một giây để hiểu nhau, để muốn được ôm cả nhân loại vào lòng. Cuộc đời ngắn ngủi, tiếc gì nhau chút yêu thương.
Thế gian này vẫn là một xử sở thần tiên khó hiểu.
Con người ơi, xin hãy hạnh phúc, vì bạn thật may mắn, may mắn nhất trên cuộc đời này.
Thẳng.
Tháng Sáu 19th, 2011 § Để lại phản hồi
Mẹ mình đã dặn hồi nhỏ, thẳng tính quá không tốt đâu con ạ.
Cũng phải. Thói đời mà. Nhiều kẻ có tật giật mình, nói trúng tim đen thì lại viện cớ này nọ. Cũng chẳng thể trách họ được, vì ai chả có tự ái riêng của mình. Nhưng đừng biến cái tự ái đấy thành cái gì đó xấu hơn
Hồi nhỏ mình cũng tự ái lắm chứ, chả thích bị ai mắng hay phê bình cả. Nhưng càng lớn mới càng biết trân trọng và suy nghĩ về những lời phê bình ấy, dù là có thiện chí hay không
Mình lớn lên và trở thành một người, *cũng chưa là gì to tát cả đâu*, nhưng ít ra là biết mình đang ở đâu và biết nhìn ra giá trị của mọi người xung quanh. Mình không quá giỏi, ko quá xuất sắc, nhưng mình biết phân biệt đúng sai. Và gần 20 năm sống như vậy, mình thấy chỉ cần thế là đủ.
Bởi mình nghĩ học nhiều biết nhiều cũng chẳng để làm gì nếu người ta ko biết tự sửa mình hay phân biệt đúng sai.
Đọc báo, thấy có nhiều người đấu tranh chống tham nhũng tiêu cực này nọ. Và đa phần họ đều sống khổ. Nhưng tâm họ không khổ, bởi họ sống đúng với bản chất thật của mình.
Bạn bè hay bảo mình tốt và nhiệt thành quá. Tốt ở cái là ai cần thì có mặt. Nhiệt thành thì cả lúc thương bạn bè lẫn lúc thẳng thắn. Nhưng chưa có người bạn nào rời xa khỏi mình bởi cái sự thẳng thắn ấy cả. Lớn cả rồi, chả phải trẻ con mà nói lời ngọt thì nghe, lời phê bình thì gạt.
Nói chung là cái gì cũng express luôn ra ngoài, buồn vui, hài lòng hay ko hài lòng, như vậy sống mới thoải mái. Chả việc gì phải sợ mất lòng nhau. Nếu người kia thật sự tốt, họ sẽ chỉ mất lòng 1 tẹo thôi, nhưng sau sẽ khá lên.
*Viết nhân dịp gặp một vài chuyện ko hay xung quanh mình*
Hì hì
Tháng Sáu 4th, 2011 § Để lại phản hồi
Dạo này bận và lắm việc quá. Nhưng vui.
Hôm nay thì lại bị mệt mệt. Chẳng muốn sploid ra trên blog tí nào. Kiểu mệt đến mức cột energy bằng 0, chỉ muốn nghỉ ngơi và chả bao h phải nghĩ ngợi gì.
Chả hiểu sao tự mình buồn thì sẽ hồi lại rất nhanh. Nhưng cảm giác bất lực khi mà ko thể làm cho ng thân bên cạnh mình vui đc, thì chắc phải rất lâu mới có thể bình phục được. Chả hiểu sao nữa.
“You do what you love, and fuck the rest.”
Tháng Năm 5th, 2011 § 1 phản hồi
Đây là một trong những bộ phim mà tính cho tới thời điểm này cá nhân mình thấy là hay nhất, vừa hóm hỉnh, nhẹ nhàng nhưng lại đề cập đến những vấn đề được coi là mặt trái của xã hội Mỹ hiện đại.

Tháng Tư 27th, 2011 § Để lại phản hồi
Anh mệt mỏi và ngả ra sau, chợp mắt.
Tôi khẽ nhìn sâu vào khuôn mặt ấy, ở khoé mắt trũng và sâu kia, nhen nhóm những nếp nhăn do da bị kéo trùng xuống…
Tiếng nhạc cứ da diết, như màn khiêu vũ của biển, nhấp nhô cùng con sóng thời gian.
Tôi cũng nhìn lại mình trong đó, và thấy, về sau, chắc tôi cũng sẽ già…
Chúng tôi cũng sẽ già, và cái thời tuổi trẻ yêu đương nồng nhiệt này rồi cũng sẽ qua.
Bỗng dưng thấy những cãi vã và thương đau lùi xa vào quá khứ, như những chấm hoa nhỏ li ti khi người ta càng đi ra xa; để rồi sau đó biến mất hoàn toàn.
Rồi tất cả những thứ ấy sẽ chẳng là gì trước ngọn núi thời gian.
Chúng tôi rồi cũng sẽ già, tuổi xuân rồi cũng sẽ qua, chỉ còn tình yêu ở lại…
Lượm lặt
Tháng Tư 19th, 2011 § Để lại phản hồi
Một bài rất hay của bác 5xu
nhiều khi [chúng ta] tự nhủ phải cứng rắn, không ủy mị, mà quên đi sức mạnh của một bàn tay vỗ về, an ủi, chia sẻ, yêu thương. quên mất rằng cuộc sống thực sự khó khăn hơn ta mong đợi và nếu không tự gieo yêu thương vào chính bản ngã của mình rồi đến lúc nào đó sẽ đánh mất sự tôn trọng bản thân vì bản ngã đã quá cằn khô mà chỉ còn lòng ích kỷ.
Nhiều khi, chúng ta cũng đôi khi quên mất quyền của người khác là cần một bàn tay vỗ về. Và cũng nhiều khi, chỉ vì sự vị kỷ, mà bàn tay ấy lại trở thành những cái tát phũ phàng, thậm chí cộng hưởng thành nhiều bàn tay, để rồi đẩy một cá nhân xuống vực sâu tăm tối.
